"Để ta sống sót rời khỏi kinh đô, thì mọi chuyện tiếp theo đã không còn do ả định đoạt nữa rồi!" Trần Huyền thản nhiên nói.
"Những gì ta biết chỉ có bấy nhiêu, lỗi lầm ta gây ra, ta cũng xin nhận. Chuyện ta bàn bạc cùng Đại Càn đúng như ngươi suy đoán trước đó: bọn chúng xuôi nam, ta quay về miền tây, tự phong làm đế!" Vương Khuê nói, "Thế nhưng..."
Nói đoạn, lão bất lực nhìn Trần Huyền một cái, rồi nhắm nghiền hai mắt: "Ra tay đi!"
"Đại phu nhân, ta từng hứa với Dư Đóa sau này sẽ giúp nàng báo thù, để nàng tự tay kết liễu Vương Khuê!" Trần Huyền lên tiếng, "Không biết có thể..."




